Trần Xuân An - (tập thơ thứ 17) - Phần 7 (bài 66 đến bài 76)

Bài 66
AI NGÀN SAU MẤT NGỦ
Trần Xuân An

những lứa tuổi vắt qua
chiến tranh – hậu chiến, đã già
rồi lần lượt đi xa, thành quá khứ
nhưng cùng Cầu Ý Hệ muôn đời
nhiều nơi
lưu vào văn sử
bút độc lập, dân chủ
trang sách tự do, tờ báo tự do
hẳn làm lắm kẻ âu lo
chui xuống mồ cũng thiên thu mất ngủ

các nhà chính trị, quan to, quan nhỏ
không sợ thánh thần
không ngán lắm nhà văn
nhưng rất âu lo bởi các nhà chép sử
sợ nhất các nhóm sử gia đâu đó
(chép sử nước, sử làng, sử đời sống, sử xương tro!
họ xuất hiện chưa, trên mạng bây giờ?)
nhưng với nội lực văn, nội lực sử
câu thơ đâu phải bâng quơ!
dẫu vậy thơ cũng chỉ là thơ, đừng sợ

đừng sợ, thơ không đẩy nổi ai xuống mồ
nhiều lắm chỉ khiến lương tâm đời mất ngủ
cho dù sự thật đã thành muôn trùng xương khô
đừng sợ, đừng sợ
thơ không đẩy nổi ai xuống mồ
dẫu sắc như gươm, nén như thuốc nổ
thơ vẫn chỉ là thơ
với nội lực văn, nội lực sử
thơ cũng chỉ là thơ, đừng sợ
bạo lực sợ thơ, làm sao còn thơ!

T.X.A.
trước 08:30, 03-5-2017 HB17
.

Bài 67
ĐOÁ VÀ CUỐNG 1954
Trần Xuân An

đoá Điện Biên, nhưng cuống lại rơi vào Bến Hải
phía trổ lá bảo hoàng, phía trổ lá bảo hồng
đỏ Điện Biên muôn đời sáng mãi
đau cuống xanh nước mình Bến Hải rời bông!

cuống Bến Hải, như chẻ lòng vậy đấy
bởi đoá Điện Biên không thuần Việt chiến công
bao nhiêu năm cuống ròng ròng máu chảy
Bến Hải y nguyên nhưng hai phía đoạt dòng!

ngay từ lúc Điện Biên còn là nụ biếc
cuống còn vô hình, nhưng người đã chia lòng
Bến Hải, trổ hai lá hai bên cho rõ rệt
Điện Biên đỏ một màu ý hệ, khác ngàn năm tổ tông

giặc Pháp trăm năm đã đầu hàng, Điện Biên sáng chói
bảo hoàng bị tráo đổi, đối lá bảo hồng
Điện Biên dăm cánh rơi, cuống rụng vào Bến Hải
Điện Biên vẫn muôn đời thơm ngát non sông

thật tận cùng, “chủ nghĩa Mác Lê bách chiến bách thắng”
chói lọi ngoại cường, cắt chia ruột thịt, nát lòng cháu con
nhưng Điện Biên, vốn liếng hùng thiêng để mặc cả về chính nghĩa
chính Điện Biên, trận cuối, thênh thang khuất phục Sài Gòn.

T.X.A.
05:10 – 07:20, 04-5-2017 (HB17)

.

Bài 68
BA MƯƠI NĂM 1945-1954-1975,
ĐẠI ĐA SỐ ĐỨNG GIỮA
Trần Xuân An

bảo hoàng, ngọn cờ vàng Quốc gia
đã bị Thập giá đoạt
và khi cất đi tính đa nguyên, trong Tuyên ngôn Độc lập
ngọn cờ đỏ trở lại thực chất bảo hồng

bảo hoàng, bảo hồng, ở cấp độ thế giới
trở thành thần phục Va-ti-can, thần phục Mat-xcơ-va
bao người yêu nước, giữa hai gọng kềm, giẫy giụa
đành chết đứng với đình chùa, hương mộ ông bà

trực tiếp và vũ khí
cướp nước, cướp hồn dân ta
bảo hoàng, Pháp – Mỹ
bảo hồng, Nga – Hoa

lịch sử vô cùng xót đau, nhưng cô đọng chỉ thế
viết mênh mông, rối rắm, càng thêm lệch sai
ba mươi năm ấy quá dài, kềm há ra hai phía
nhà chép sử có ghi chăng, trong mọi cuốn sử dày?

T.X.A.
07:03 – 08:50, 05-95-2017 (HB17).
.

Bài 69
ÔNG LÃO GẦN TRĂM TUỔI
Trần Xuân An

ông ấy nói rồi, ta có nghe không
giữa một thời nước non toàn nhãn ngoại
thương dân cứu nước, biết hướng về đâu
chỉ Nhà Nguyễn chính danh, nhưng nát nhàu
làm Kiều mấy triều! Hết còn hi vọng
thế mà lòng ông vẫn hoài lóng ngóng
tận ngày núi sông bừng sáng Điện Biên
gốc Đàng Trong, phương Nam – lòng ông nghiêng
cả hai Miền chẳng đâu còn giặc Pháp
và Miền nào cũng còn vướng ưu phiền
Bến Hải thành Gianh rạch ròi ý hệ

Sài Gòn sụp đổ, đời ông rách xé
tránh mọi nhãn ngoại dán chính kiến mình
gần trăm tuổi, phó thường dân tội tình
ông tự hào suốt đời khinh nhãn ngoại
ta nghe kể, bút lướt và hí hoáy
anh hùng dân tộc, có không, thời mình?
suýt bật trận cười trời đất rung rinh
thương kẻ sĩ trung trinh thuần dân tộc
đau thuở nước yếu hèn, ta đã khóc
mong thuần Việt hùng mạnh đến ngàn sau
sử cấn ngoại cường, hậu thế bạc đầu.

T.X.A.
06-5-2017 HB17

Bài 70
ĐIỆN BIÊN, TỰ HÀO & MÓN NỢ
Trần Xuân An

hệ lụy cho đến hôm nay…
Đất nước chia cắt
cải cách ruộng đất đầy cán bộ Tàu
thi sĩ uốn bút sùng bái Staline, Mao
sách báo, trường học ngầu tanh maoisme
để ghìm Mỹ, chiến tranh dằng dặc dài
máu xương ruột thịt
Hoàng Sa, nỗi đau gầm thét Biển Đông
máu đổ mười năm đỏ núi đỏ đồng
tận Campuchia, dọc biên giới bắc
bauxite Tây Nguyên, Formosa
ung thư gieo rắc
lắm nơi như thể tô giới, nhượng địa cho Tàu
lãnh đạo buộc lòng tri ân thuở trước
thế đó, Điện Biên

Điện Biên
mãi mãi dân tộc tự hào
mãi mãi nỗi đau món nợ như tròng dẫn dắt
Điện Biên
ngẫm nghĩ, vượt thoát
còn nợ ư? Thì trả bằng tiền
không thể cược bằng độc lập, chủ quyền
Hoàng Sa, Trường Sa gầm thét
gầm thét Tây Nguyên, Formosa
Điện Biên, Điện Biên sáng loà
nhưng hệ luỵ Đại Hán sâu xa nhất:
di căn maoisme
toàn bộ dáng vẻ, tâm hồn
sao lại vui, ta giống Tàu, ta khác tổ tông
không cách nào phân biệt!
làm sao giữ mã nhuộm răng ăn trầu
làm sao giữ mã xăm trên tay hai chữ “sát Thát”.

T.X.A.
sáng sớm 07-5-2017 HB17

Bài 71
ĐẤT NƯỚC MÌNH VÀ TỨ CƯỜNG
Trần Xuân An

Pháp cướp nước, Nga cướp hồn
Mỹ tiếp sức, tham chiến để kể công chống cộng
được phân công, Trung Quốc hòng bành trướng
Nga đoạt lại, chiến tranh biên giới nổ bùng

tự do, biết nhiều, Miền Nam chửi vung
sau bức màn sắt, chỉ được đỏ một màu – Miền Bắc
nếu không có Điện Biên, đuổi sạch giặc Pháp
chắc chi đến hôm nay, lòng dân yên

mấy chục triệu người lên mạng thông tin
đứng trên đống hỗn tạp, trải rộng xa tầm mắt
thấy trọn 159 năm, khóc, cười, và biết đùa với ai ngày xưa là giặc:
bốn bánh xe tứ cường, trên đỉnh xe hai chữ Việt Nam.

T.X.A.
trước 06:55, 08-05-2017 (HB17).
.

Bài 72
KHÔNG SÙNG BÁI
Trần Xuân An

gặp Phật, cần giết Phật (1)
(giết sùng bái trong mình)
tay Phật chỉ trăng sáng (2)
trọng sáng, còn tay, khinh

Đạo Phật không sùng bái
thiền ngữ, nghe, thật kinh
như búa đập định kiến
ngộ rồi, thảy quân bình

nhà tôi có tượng Phật
thỉnh thoảng mèo trèo chơi
thảy đều có phật tánh
Phật chứng ngộ hơn thôi

“khiến dựng tượng mình
khắp trời mê muội
đày đoạ sinh linh
sương tên bụi tuổi”

quá lâu rồi, tôi viết
giờ nhớ lại, biết ơn
Phật bảo không sùng bái
phê phán sâu đằm hơn

Phật không phải Thượng đế
sao sai khiến chúng sanh
chẳng ai có phép thuật
Phật chỉ khuyên làm lành

Phật lìa xa chính trị
ăn mày lòng từ bi
không quyền lực lãnh tụ
là thầy diệt sân si

tượng ba mẹ, tượng Phật
tran chung mấy ngàn năm
sách Phật, đầu kính gối
lệ, mồ hôi sáng tâm

đồng, gỗ hay đất sét
chày chuông mõ thức Người
tượng bên bàn đàm đạo
Phật ngàn năm mỉm cười

tượng nhắc chuyện thiền cổ (3)
lỡ đường, mưa, ghé chùa
chẻ tượng Phật, sưởi ấm
Phật sáng lòng sư xưa

tám vạn bốn ngàn cửa
vẫn thoáng cửa tâm không
không tượng thì biểu tượng
Tịnh Độ vẫn Thiền Tông.

T.X.A.
sáng sớm Rằm tháng tư Đinh dậu HB17 (10-05-2017)
& sáng sớm 11-05-2017 (HB17).
___________________

(1) “Phùng Phật sát Phật, phùng tổ sát tổ”, lời của thiền sư Huệ Khai, một vị tổ dòng Lâm Tế, thể hiện tinh thần tự giác, tự tại, tự chủ, không sùng bái tha nhân, kể cả Phật, tổ sư môn phái (thụ giáo để rồi tự tu tập; “tự thắp đuốc mà đi”). Thiền tông thường dùng cách nói, cử chỉ cường điệu, dữ dội, tạo ra chấn động để phá chấp (đập vỡ định kiến…).

(2) “Ngón tay chỉ mặt trăng không phải là mặt trăng”, lời Đức Phật Thích Ca. Mặt trăng là mặt trăng. Ngón tay là ngón tay. Hãy nhìn theo hướng mà ngón tay chỉ để thấy mặt trăng. Nếu nhìn ngón tay thì sẽ không bao giờ thấy mặt trăng. Đừng lầm ngón tay là mặt trăng. Chân lí giác ngộ được ví như mặt trăng. Ngón tay là Phật pháp hay chính bản thân Đức Phật.

(3) Chuyện Thiền sư Đan Hà (Đan Hà Thiên Nhiên) chẻ tượng Phật để sưởi, nhằm khai ngộ ý thức phá chấp (ở đây là không sùng bái) trong Thiền tông.

Bài 73
ĐẠO TRỜI PHẬT
KHÔNG DỰNG TƯỢNG
Trần Xuân An

phục Đạo Hồi, Tin Lành
không bao giờ sùng tượng (*)
rỗng nhà nguyện, đền thờ
như Trời không hình tướng

Đạo Trời người Việt mình
không ca tụng, hát xướng
Trời – vạn vật hiển linh
không bao giờ dựng tượng

Đạo Hồi xây quốc giáo
thánh chiến bằng súng gươm
Chúa đâu thích ca ngợi
xua quyền lực máu xương

Đạo Trời Phật đất Việt
trọng thờ kính tổ tiên
tưởng niệm vạn năm khuất
hương toả ngoài bàn Thiên.

T.X.A.
11 giờ, 09-5-2017 HB17
____________

(*) Đạo Hồi, Tin lành giáo (Tân giáo Kháng cách nói chung) không thờ tượng, kể cả tượng Mahomet, Jesus trong đền thờ, nhà nguyện hay bất kì nơi đâu. Tuy vậy, tín đồ vẫn rất đông đúc và đức tin rất sâu sắc, mãnh liệt.
.
Ảnh minh hoạ: Google search

Bài 74
ĐỨC PHẬT
KHÔNG BẢO AI PHỤNG THỜ MÌNH
Trần Xuân An

bốn mươi chín năm không nói một lời nào
đó là lời cuối
Đức Phật nghiêm trang
trăn trối

Người buông bỏ quyền lực đỉnh cao, mặn nồng chăn gối
từ biệt cả thân sinh lẫn con đẻ của mình
bốn mươi chín năm đẩy lùi bóng tối
cuối cùng buông bỏ Đạo pháp, trần gian lại vô minh?

có thể buông bỏ tất cả, vì chúng sinh
nhưng sao buông bỏ Đạo pháp
một đời trăn trở, nghiệm suy, giảng truyền
với thân phận tận đáy cùng giai cấp?

áo vá, chân không, đầu trần, hành khất
gian truân thuyết giáo cứu độ chúng sinh
có lần, một cành sen Đức Phật đưa lên, im lặng
là giáo hội ư? Xuất gia?
Buông bỏ gốc thơm, biếc nước, đen sình?

vô ngôn? Là không nói, nhưng không phải không nói
truyền giảng bốn mươi chín năm
chỉ nhằm đánh lửa mà thôi
mỗi chúng sinh tự châm dầu dưỡng sinh,
tự thắp cho mình ngọn đuốc
giáo hội giữ lửa ở cành sen tinh khiết –
ngọn đuốc pha lê sáng soi

Đức Phật buông bỏ hết, chẳng mang theo chút gì
(khác bọn cầm bút chúng tôi!)
Người chẳng lưu lại một chữ,
chỉ trang kinh mây trắng xoá
không nét bút vẽ chân dung nào,
mà chỉ là lời học trò phác tả
Đạo pháp của Người cũng chỉ vô ngôn

đến Đạo pháp cũng bỏ buông,
thì bảo ai thờ làm chi
những mẩu xương còn sót lại
nhưng phong tục Nepal thờ, như mọi người mọi giới
cho dù có thành ngọc thiêng xá lợi hay không
còn tượng Phật về sau, như sau này, ảnh cha mẹ tổ tông

hậu thế đúc tượng, tùy mỗi dân tộc hình dung
Đức Phật chỉ còn vọng âm ở cành sen lửa đuốc
vạn trang kinh, giáo hội nguyên thủy dày công kết tập
nhưng cốt tủy Đạo Phật chỉ ít chữ tinh túy cõi đời

hai niềm Xót Thương, Vui Bỏ, một nụ Mỉm Cười
bốn bước Diệt Khổ, tự thắp quanh tượng Phật
từ cành sen là giáo hội như hình ngọn đuốc
lửa pha lê, khói không màu – hương sen

con người đối đầu với bao tranh đoạt, áp bức, bon chen
ước chi chùa là chốn an nhiên,
mọi lợi danh lắng trầm tan mất
xin đừng để lợi danh gắn đặt vào tượng Phật
tổng thể mọi ngôi chùa đều thanh khiết như sen

mỗi giáo hội quốc gia,
như cành bông sen, dáng hình ngọn đuốc
mỗi nước, mỗi nhà, mỗi người tự tỏa hương, thắp lửa mà đi
đừng xuất hiện giáo hội toàn cầu,
kẻo cục bộ, thực dân khuynh loát
sen trở thành quả đạn,
bắn vào tôn chỉ tự thắp đuốc của Người,
đâu có ích chi!

T.X.A.
06:11 – 08:33, 13-5-2017 (18-4 Đinh dậu HB17)

Bài 75
TÂM LINH BAO LÀNG THÔN XƯA
Trần Xuân An

giữa nhà trang nghiêm bàn thờ gia tiên
trang nghiêm, tượng giữa chùa: Phật tổ
như thờ mẹ cha: thờ Người Giác Ngộ (1)
phong tục thôi, chẳng ai dặn thờ mình

Lão tử vô vi, vô công, vô danh
hết sức mình, với cái không, tất cả
hậu thế vẫn vẽ vời tranh, tạc đá
(dù trực cảm hơn, nếu rỗng đền thờ) (2)

từ bi: cứu khổ, xót thương, hiền từ
hỉ xả: vui tặng, nhẹ buông, có thể
nhưng giữ từng phân đất rừng, đảo bể
người Việt mình thờ cung kiếm trong đình

quán pháp sư phảng phất Đạo Đức kinh
chùa thiền sư ngân nga chuông Bát Nhã
đình tiên hiền, dàn gươm đao sáng loá
trường nho sĩ vẫn duy lí nhất làng

biến động trăm năm, vẫn còn khói nhang
bàn Thiên, giường thờ, đình, chùa, nhà tộc
tâm thức dân gian ngàn xưa kết ngọc:
tín ngưỡng Trời Phật, in bóng chùa làng

Ông Trời không dáng nét, mà mênh mang
lặng trông thế gian tự do, nhân quả
cõi đời gieo gặt, cõi đời vay trả
Bụt cổ tích là Phật bảo ban đời

kiếm cung Giữ Nước, ngọc Trời Phật soi
ngọn bút Gia Tiên, nén hương Dòng Họ
đãi lọc, kết tinh, đọng hồn chừng đó
tâm linh thuần Việt, rộng mở mười phương.

T.X.A.
06:23 – 07:34, 14-5-2017 (Đinh dậu HB17)
& sáng sớm 15-04-2017
_____________________

(1) Buddha, phiên âm và gọi tắt từ ngàn xưa là Bụt. Buddha có nghĩa là Người Giác ngộ. Chính xác ngữ nghĩa là như thế.

(2) Quán thờ (đền thờ) rỗng không như đền thờ Hồi giáo, nhà nguyện Tin Lành giáo. Chính cái không (hư vô) mới là cốt tủy của Đạo Đức kinh.

Bài 76
TÍN NGƯỠNG TRỜI PHẬT
Trần Xuân An

Trời muốn không cả danh từ
vì chính Trời vốn là hư vô Trời
nhưng tội lỗi, hiểm ác đời
nên trong tín ngưỡng, hiện rồi Trời xa

vô hình như gió, Trời là
vô thanh, vô ngữ, bao la, là Trời
mọi huyền thuyết từ miệng đời
cùng lễ lạt, vô nghĩa thôi! Phàm lòng!

Người Giác Ngộ, thánh thần không
vì chúng sanh, đạo tinh ròng, sáng lên
Phật là Bụt rất thân quen
giản đơn chân lí, đâu nên thêu rườm

trả vay mượn, gặt gieo ươm
công lí chung cõi vô thường nhìn chung
nhìn riêng, từng phận, mung lung
cũng công lí đó, soi cùng Kính Tâm (*)

luật nhân quả cõi bụi lầm
nhai nuốt nhau, bầy đàn dâm bầy đàn
Trời Phật rõ, nước mắt tràn
mỉm cười, thấu suốt luật tàn nhẫn kia

bế tắc hang, cheo leo rìa
cõi âm đâu phải đã lìa luật dương
tự thắp đuốc Phật chỉ đường
tự trách nhiệm, Trời vô phương cứu đời

muôn loài tự cứu mình thôi
Ông Trời, Đức Phật nói lời nào đâu
chấp nhận tất yếu, đào sâu
vượt tất yếu, cùng mạnh giàu, người hơn

tiến hoá trên con đường trơn
đừng yếu lòng, ngã quỵ hồn cùng thân
loài người đã sáng mắt gần
sáng mắt xa, tiến hoá dần, văn minh

chuông thức tỉnh, trầm bổng kinh
bao ngôi chùa đó, thắp tình người thơm
pháp luật soi lòng sớm hôm
con đường tiến hoá, đạn bom, không sờn.

T.X.A.
06:01 – 09:50, 18-05-2017 (HB17).
.
(*) Quan Âm Thị Kính. Theo truyện cổ Việt Nam này, Thị Kính (Kính Tâm) gặp nạn hàm oan, không phải do quả báo, mà do sự thử thách sau chín kiếp sống theo hạnh bồ-tát, trước khi thành Phật Quan Âm. Đây là gút mở cho các trường hợp riêng (cụ thể) của luật nhân quả chung (phổ quát) cho cả cõi đời.
Không phải ai gặp nạn cũng đều do quả báo theo luật nhân quả.

.

.
ĐÃ ĐĂNG TẤT CẢ TRÊN FACEBOOK TRẦN XUÂN AN

Comments