Trần Xuân An - (tập thơ thứ 17) - Phần 5 (bài 44 đến bài 54)

Bài 44
NGÔI TRƯỜNG HỒNG
Trần Xuân An

tặng bạn học Duy Cương

ngôi trường hồng bên bờ sông Hương?
nhưng vôi tím Huế như màu áo
rồi áo thành màu vở trắng ngần
phượng đỏ ngóng đường xanh long não

thì hồng là màu tuổi học trò
hồng lòng tay, gương mặt thời con gái
lễ rước, diễn binh, mỗi xuân hồng:
Hai Bà Trưng hành quân từ mãi mãi

tên trường chỉ là chiếc khánh bằng đồng
ai trêu ngày xưa, ai hồng đôi má
thành Trưng Trắc, vẫn nhớ lễ xưa hoài
thì Hai Bà Trưng nghe? Hồng tiếng dạ (*)

tròn trăm năm, vôi vẫn màu tím Huế
bao nhiêu năm, áo lụa trắng ửng hồng
có mươi sắc độ hồng, nhưng màu hồng ấy
thành Ngôi Trường Hồng, tôi hiểu rứa, tếu không?

T.X.A.
04-03-2017

(*) Trước 1975, trường mang tên Đồng Khánh, nhưng mỗi dịp lễ kỉ niệm của trường đều có cuộc diễn hành Hai Bà Trưng cỡi voi ra trận. Sau 1975, tên trường là Trưng Trắc, rồi thành Hai Bà Trưng.

Bài 45
TRƯỚC TÁC PHẨM TƯỢNG PHẬT ĐỘC ĐÁO
Trần Xuân An

tu thành Phật, không còn phần mình
chỉ chiếc đầu, đôi vai, tay chân tồn tại
hết yêu giận oán sầu, thôi thèm, chẳng đói?
vâng, trái tim, bụng dạ có như không

nhưng sống, phải làm người con, tận lòng
làm người chồng, người cha, người ông, tận sức
cuốc cày hay viết, đổ mồ hôi sôi nước mắt
và cần thấu suốt sắc sắc không không

xin kính trọng người khoác áo nâu sồng
và chấp nhận thế gian cùng quy luật
quy luật thấm nhuần từ bi, tính Phật
đỏ đen tim, thơm thối bụng, hữu nhưng vô hình

phổi lọc không khí ô nhiễm thành trong lành
tim lọc máu đen thành máu đỏ
ruột lọc dưỡng chất tinh, trả phân cho đất đai mầu mỡ
chim bướm ơi, tính Phật sản sinh

tôn giáo là gì? Là bộ lọc trái tim
bộ lọc phổi, bộ lọc ruột, nhưng chim bướm
chim bướm có bộ lọc sau vầng trán
Đức Phật là bộ lọc của cõi con người.

T.X.A.
trước 08:20, 05-03-2017 (HB17)

Ảnh từ FB. của anh Việt Yên Lê

Một pho tượng Phật Thích Ca độc đáo: không có phần ngực, phần bụng, chỉ có phần đầu, phần vai và tứ chi. Tôi mạn phép gọi là “Tượng Phật tâm không & hung không” (hung: bụng; “binh giáp tàng hung trung”). Nhưng, thật ra, “tâm không” là đã bao gồm “tâm không” và cả “hung không” rồi.

Bài 46
TẶNG HỒNG NỬA ĐOÁ
Trần Xuân An

tặng nhau một nửa đoá hồng
phía sau mặt giấy có không xin tuỳ
tình nào cũng ở thế nguy
dù lâu rồi, áo mở khuy vợ chồng

vẽ bằng chìm vực nổi sông
đoá trăm năm trọn, khi lồng ngực im
tương lai, trong kỉ niệm tìm
tặng hồng nửa đoá, ngắm nhìn nửa sau.

T.X.A.
07-03-2017 (HB17)

http://www.tranxuanan-writer.net
http://www.txawriter.wordpress.com ( cauyhe.net )
http://www.facebook.com/tranxuanan.writer

Bài 47
HAI ĐOÁ HOA THUẬT NGỮ
Trần Xuân An

— kính tặng tất cả mọi người mẹ, người vợ trong chiến tranh —

“Chiến tranh Hai Khối ngoại xâm”
đan xen “Nội chiến Đỏ – Vàng”
hai thuật ngữ – hai tên gọi –
hai đoá hoa sự thật nở ra cùng thế giới
cùng văn và sử nước ta sũng máu từng trang
hai thuật ngữ –
hai đóa hoa sự thật nở ra, rõ ràng
xoa dịu bao trái tim người mẹ nhức nhối
thơm hương bao trái tim người vợ nát tan

nếu có một ngày tôn vinh, tạ ơn phụ nữ
đừng quên hai đoá hoa thuật ngữ
(như gọi “Trịnh – Nguyễn phân tranh”,
một thuở hai Đàng)
nở khách quan
như thiên nhiên, như lòng dân
như cả nhân gian
hai thuật ngữ
giảm đau bao người mẹ, người vợ
nỗi niềm thế giới, nỗi niềm Việt Nam

thời máu lửa, văn hiến thành dã man
để có hoà bình, nước non lành lặn
chỉ có thể, khi một Miền chiến thắng
chiến thắng rồi, thôi đừng dối gian

những người ủng hộ xưa, giờ nói thẳng
tôi cũng vậy, nói trong cay đắng:
hai thuật ngữ – hai đoá hoa dịu dàng
giảm đau trong ai hãnh tiến đỏ
giảm đau trong ai oan hận vàng
lại ngọt lòng, thơm thảo, chứa chan
bao người mẹ, người vợ
nỗi niềm thế giới, nỗi niềm Việt Nam.

T.X.A.
06:11 – 07:40, 08-03-2017 (HB17)..

Bài 48
CẢM GIÁC ĐỘC LẬP
Trần Xuân An

nhắc nhau chút sử, chuyện xưa
chỉ mong dịu nắng, nhẹ mưa lòng đời
đội Mác Lê, lụy nhờ thôi
nay cất ảnh tượng cho phơi phới đầu

cùng cười vang tới ngàn sau
đại đồng, độc lập mãi sâu ước này
nhẹ nhàng một cái hất tay
Bác Hồ thắp sáng lại Ngày Tuyên ngôn.

T.X.A.
chiều 12-03-2017

Bài 49
NHỚ “KẺ TUẪN ĐẠO” CỦA UNAMUNO (*)
Trần Xuân An

giám mục được phong thành thánh sống
nhưng không tin Chúa, lướt câu kinh (**)
vẫn tin ảo tưởng là mầu nhiệm
cứu rỗi tín đồ, đời ổn bình

ảo tưởng khiến người không tiếc máu
nhưng không làm được máy cày đâu
mồ hôi, chất xám và quy luật
vật chất nhân lên vật chất giàu

chủ nghĩa Mác Lê: kinh giảng đạo
một thời đỏ rực nước non mình
chiến công nhờ ảo, duy không ảo:
thương nước, xả thân để quyết sinh

kinh tế, nếu nuôi bằng ảo tưởng
chỉ làm ra ảo, ảo huyền thôi
đo nhau, đo mức cao năng suất
ảo tưởng, đừng treo trước mũi đời

nhà giáo một thời giáo sĩ đỏ
tôi chưa sùng bái tượng Lênin
ngỡ rằng ảo tưởng nhân thêm lúa
nhưng rã bao điều nhà máy tin

chính trị hết rồi tôn giáo đỏ
tôi về im lặng ngó sông Hương
lặng im, thương kính ngôi trường cũ
thương bạn bè ta và Huế thương.

T.X.A.
05:09 – 08:01, 14-03-2017 (HB17)

(*) Tác giả người Tây Ban Nha, Trần Xuân Kiêm dịch, Nhà xuất bản Quế Sơn – Võ Tánh, Sài Gòn, 1971.
(**) Nhân vật giám mục 
này được phong thánh sống, nhưng ông không bao giờ đọc câu kinh thể hiện đức tin về sự tồn tại Đức Chúa Trời. Ông không tin có Chúa Trời, mặc dù đó là điều răn số một, cơ bản nhất của Thiên Chúa giáo.

Bài 50
SÔNG HƯƠNG KHÔNG TRÔI
Trần Xuân An

trở về nơi tuổi hai mươi
đoá hôn đầu, bỗng nên người – Người Yêu
giờ hai đứa có muốn liều
cũng hôn gạch đỏ óng rêu, sao đành!

đi xa, mình đã già nhanh
sông Hương trôi chậm, người xanh tóc hoài
gặp nhau? hay những ai ai?
tuổi hai mươi, hai đứa ngày xanh xưa!

màu đoá hôn, mặc nắng mưa
giấu trong lòng gạch không thừa đâu em
về soi tóc nước Hương thêm
sông thơm nhiều thuở mình mềm môi hôn?

sông lụa thời gian, lạ hơn
bảy trăm năm tuổi, hứa còn tóc xanh
hôn tay áp gạch, phải đành!
biết thương kỉ niệm, mãi thành Người Thương.

T.X.A.
trước ngày 18 & 20-03-2017 (HB17)

Bài 51
VỀ THĂM CẦU Ý HỆ
Trần Xuân An

trắng sơn một vạch rạch đôi
vàng màu nắng, xanh da trời, Hiền Lương!
như băng bằng lụa dễ thương
vết thương, chỗ cắt máu xương chưa lìa!

ngỡ cô gái Việt xưa kia
tâm hồn sũng máu đầy bia mộ người
áo hai tà lụa xinh tươi
gió hai phía thổi, chẻ đôi, nơi này!

giữa cầu, lặng đứng chiều nay
còn nghe hai hệ người Tây chẻ mình
đứng như cây bút đáng khinh
nếu không viết trọn thơ mình – lòng dân

lụa Hiền Lương tươi vô ngần
băng nơi chia cắt, thực dân hai đường
ngoại xâm hai phía vết thương
niềm thế giới tại quê hương, thế này!

hai miền dựa giặc, đắng cay
bên thắng Pháp đã lâu nay tỉnh rồi
Tàu nô ý hệ, cắt, rời
eo Đài Loan thêm nghẹn lời Hiền Lương!

hai màu sơn lụa mướt sương
dang tay níu, hai tà cương gió chiều
bay lên nhưng chẳng phiêu diêu
Hiền Lương vượt thoát nghìn điều dối gian

ước mong Tổ quốc bình an
hai miền – đôi cánh, dõi ngàn trùng khơi
viết thật, vì thương nước thôi
bay lên, Bến Hải, thân tôi: bút cài.

T.X.A.
15:24 h 18:05, ngày 21 (Ngày quốc tế về thơ ca do UNESCO của Liên hiệp quốc công nhận) và 06:13 – 07:01, 22-03-2017 (HB17)
.
.
1
Cô gái trong bài thơ là hình tượng hư cấu, thể hiện chung cho bao cô gái Việt Nam thời chiến tranh và hậu chiến. Sở dĩ như vậy là vì màu nắng vàng tươi và màu xanh da trời có chất nữ tính rất rõ. Nơi xương máu lại xinh tươi, dễ thương như vậy! Thật là lạ lùng. Và điều đó khiến tôi nghĩ bao cô gái Việt có bề ngoài xinh tươi nhưng
“tâm hồn sũng máu đầy bia mộ người” (T.X.A.).

Và rồi hình tượng tiếp tục phát triển thành con rồng lớn với đôi cánh là hai tà áo, biểu trưng cho hai miền đất nước, thân rồng là con sông Bến Hải. Còn bản thân tôi, tác giả bài thơ, chỉ nhỏ nhoi so với con rồng Bến Hải – Hiền Lương có cánh, hoá thành cây bút cài giắt trên vai rồng.
2
Sự xung đột ý thức hệ trong thế kỉ XX, cộng sản và tư sản, vô thần và hữu thần, đều là của người Tây (bao gồm người Mỹ)! Tình cảnh chia cắt ở Đức, thì đã đành. Nhưng oái oăm thay, lại bùng nổ ở Việt Nam mình! Oái oăm hơn nữa, không những ở Việt Nam mà cả ở Trung Hoa, bán đảo Cao Ly!

Ở khắp nơi trên thế giới, Chiến tranh Lạnh (Chiến tranh ý thức hệ) đã chấm dứt, chỉ còn riêng ở Trung Quốc – Đài Loan, Bắc Triều Tiên – Hàn Quốc trong thực trạng còn chia cắt, và ít nhiều ở Việt Nam, Cu Ba với tính chất khẩu chiến.

Riêng ở điểm này, người Châu Á, Châu Mỹ la-tinh quả là lạc hậu, bảo thủ, bi hài.

Xin hiểu Chiến tranh ý hệ là của người Tây! Hiểu đúng như thế để vươn vai, giũ bỏ, để Tổ quốc Việt Nam được bình an, không nên hà hiếp nhau làm gì.

Trân trọng mời đọc lại, trọn vẹn bài thơ
VỀ THĂM CẦU Ý HỆ

T.X.A.
.

Bài 52
ĐƯỜNG PHỐ NGUYỄN VĂN TƯỜNG (1824-1886)
Trần Xuân An

đi trên đường phố tên Người
ơn bao chất xám, mồ hôi, tấm lòng
mấy hội thảo vọng núi sông
những ai yêu nước mang gông, lưu đày

xác biệt xứ, về quê đây
ai còn nhiễm giặc báo này sách kia!
chí cháu chắt cũng héo lìa
ngậm cay nuốt đắng lạy bia mộ Người

đau nhọ sử, quãng tuổi mười
bao năm viết sách, tên Người sáng ra
yêu nước ta buộc lầm ta
ngẩn ngơ hậu duệ, chí sa, lại ngời

đường tên Người nắng thắp rồi
quãng đông vui, quãng biếc trời, đất xanh
sách – gạch xây; biển – ốp quanh
với tôi, hậu duệ, đã thành Tổ lăng.

T.X.A.
trước 17:20, chiều 23-03-2017 (HB17)

Bài 53
NHẠC, QUẢ ĐỎ TRÁI VÀNG
Trần Xuân An

lớp trẻ đang hát nhạc lính vàng
như nhớ về quan binh Lê – Trịnh
vô tư giếng sâu, trong và tĩnh
nhạc đỏ, nhớ quân Chúa Nguyễn xưa

cấm trái vàng lành – vở trời đùa
ngăn quả đỏ hiền – trò chống đất
đã thành sử rồi, thì hát tất
quả độc, trái say, lưu cẩm nang

mùa mới, đỏ, vàng thành thuốc thang
vết thương tâm hồn cần cầm máu
Gianh mù nhạc còn cần nhân hậu
Bến Hải cáp quang, cần thật hơn

mỗi dòng sông chảy giữa nước non
sông đổ vào sông không trở lại
đôi bờ sử, quả tươi, thơm trái
tâm Việt bao mùa ngọt đỏ vàng

tuy như Bến Hải, vết chém ngang
Gianh, tuyên truyền chi, bằng thằng mõ!
chỉ một mình Hiền Lương đau khổ
gánh máu xương, hai núi tuyên truyền!

bài đỏ, khúc vàng nào vẫn nguyên
sàng lọc qua thời gian, dần rõ
đạo phi thế quyền là đức độ
vàng, đỏ chỉ là sắc thiên nhiên

nhạc sử chia vàng, đỏ, hai miền
sau Cởi trói, chẳng phân biệt nổi
màu gì, trước góc nhìn chật chội
xanh và vàng – màu cầu Hiền Lương?

T.X.A.
06:11 – 07:32, 26 & chiều 27-03-2017 (HB17)

Bài 54
MÀU CẦU HIỀN LƯƠNG
Trần Xuân An

hồn nhiên như trẻ thơ, sông hát
xanh da trời phía Bắc
không phải màu da Thượng Đế cao vời
(tùy châu, Ông Trời vàng, đen, trắng)
phía Nam màu sớm mai, tươi non nắng
(trong mắt ai, màu lá sắp rơi)

Genève, năm tư, ngày 20 tháng 7 đắng
lòng dân ta, như ba nước gần xa, cắt rời
“không Jésus, không Marx”!
hồn dân tộc, không chia năm xẻ mười!
rồi đến hai màu này, hai phía đỏ, vàng đã thôi
cuộc đấu tranh bằng sơn trên vài sắt!

tôi lại đến đây, chiều rồi
Cầu Ý Hệ, sáng ngời
sau hơn bốn mươi mùa thu thống nhất
(sùng ngoại, khiến còn chia đôi Hai Khối chưa nguôi!)
di tích, dĩ nhiên, nguyên định nghĩa bằng màu sắc
đấu tranh, đối ngoại như trò chơi!

lịch sử đã qua, không thể nào khác
nghĩa binh Cần Vương gươm sáng lửa ngời
dù tuyệt vọng cầu Thanh, bế tắc
rồi bên đoạt cờ Quốc gia, bên nhân danh Lénin học Marx
hào quang thắng Pháp
vượt Hiền Lương gãy đổ. Rồi Sài Gòn chơi vơi

phục chế, lưu vào lịch sử muôn đời
phục chế, lưu vào tâm hồn em và tôi
đầy đủ lấp láy nghĩa màu, là chân thật
sự thật máu xương ý hệ cũng xa trôi
cầu còn lại màu hiền, màu lương, sông ơi
đừng cạn lòng, mặn trào nước mắt

T.X.A.
05:10 – 06:30, 28-03-2017 (HB17)
& trong một ngày sau đó

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/ —— 1851204538486822

.
ĐÃ ĐĂNG TẤT CẢ TRÊN FACEBOOK TRẦN XUÂN AN
.


Comments