Thơ sau ngâm khúc “Người Mẹ trong chiến tranh”


Xin vui lòng lưu ý:
Link trang này lẽ ra phần đuôi phải là 
tho-sau-ngam-khuc-460-cau
nhưng tôi gõ phím lầm số 0 thành số 9, nên trở thành:
tho-sau-ngam-khuc-469-cau

.
Xem những mục mới viết:

NGƯỜI MẸ TRONG CHIẾN TRANH 

(Trần Xuân An - tập thơ thứ 25 trong 47 đầu sách)




Đã công bố trên Facebook và tại điểm mạng txawriter.wordpres.com
(xem links cuối mỗi bài dưới đây)

Bài 1
ĐỌC LUẬN CƯƠNG LÊNIN VỀ THUỘC ĐỊA
Trần Xuân An

tôi muốn xé vụn “Truyện Kiều”
        khi ngẫm nghĩ bài “Đọc Kiều” của Chế
bán mình, bán nước
        để cứu nước, cứu mình
Kiều phản tỉnh
        sao nhãn hiệu ta vẫn Liên Xô mãi thế!
Lý Tự Trọng thức giấc
        chắc cũng tự khinh

tôi đã đọc
        Luận cương về thuộc địa
Chế Lan Viên ví von Lênin
        là Đạm Tiên chăng?
ai tư sản, thực dân
        ai là con quan, địa chủ?
xoá quốc gia, dân tộc
        lầu xanh là “liên bang”?

Chế tự đay nghiến mình
        biến Kiều thành ẩn dụ xót đau chính trị
(như Nguyễn Du kí thác
        “Truyện Kiều” vượt lên bi kịch đời thường)
đã phản tỉnh
        đừng sa vào tay Trung Quốc
hết “liên bang” đến “đại cục”
        hòng nuốt trọn thịt xương!

đọc Luận cương của Lênin
        thấy dấu vết nước mắt
trên từ “viện trợ” *
        trên từ “liên bang”
cần viện trợ
        để đánh Pháp
nhưng vào liên bang
        Việt Nam sẽ bị hoà tan

ta cần viện trợ đánh Pháp và Thập giá Pháp
Lênin buộc phải chống dân chủ tư sản toàn cầu
phải chống tôn giáo cùng người Quốc gia – dân tộc
khác nào tuyên chiến với Mỹ, nên bom nổ dài lâu!

Chế viết xưa, người hiểu ngụ đương thời
        xót xa Đỏ đĩ, Vàng nguỵ
hai Khối ngoại xâm thành nội chiến
        nội chiến nội tâm
thi sĩ kính yêu ơi, biểu tượng này của thơ tôi
        tôi lặp lại:
trên bình sọ Việt Nam
        bảy đoá đỏ vàng lam

tôi không bao giờ ví von dân tộc mình
        như Kiều làm đĩ
ta mất nước
        chỉ làm nô lệ vắt xác ra mồ hôi
mất nhân quyền
        chỉ nhẫn nhục như trâu như ngựa
rồi vùng lên
        như muôn ngàn Hai Bà Trưng, Lê Lợi,
        muôn ngàn Trương Định thôi

con đường Chế đặt tên Thuý Kiều
        bị rơi vào Chiến tranh Lạnh
phất cờ Liên Xô
        làm phân hoá giống nòi!
ngọn cờ đỏ
        vẫn rực rỡ thắng
dù dằng dặc đạn bom,
        xương máu ngút trời

con đường vàng, dù sao, cũng đã bại
và dù sao, đường đỏ thắng lâu rồi
chỉ phân giải sử Chiến tranh Vàng – Đỏ
hiểu vì đâu mình bắn giết nhau thôi!

T.X.A.
08-06-2020
………………

(*) ~ Trong tập thơ “Ánh sáng và phù sa”, 1960. Đến năm 1987, ở bài “Định nghĩa dân tộc”, trong bản nháp “Cầm tay”, tập 3, Vũ Thị Thường cho xuất bản, 2000, Chế Lan Viên viết: “Dân tộc trầm luân trong sóng Tiền Đường”.
~ Bản tiếng Anh: render direct aid (trao viện trợ trực tiếp). Bản dịch ra tiếng Việt khác: ủng hộ.
~ Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường có bài “Địa chỉ buồn” (1989), được nhiều người yêu thích. Trong đó có câu: “Nhà tôi ở phố Đạm Tiên…”. Cả bài chỉ nói về liên tài, ái tài, “tài – mệnh tương đố” (tài năng và số phận ghét nhau), như Kiều vì tài sắc mà số phận phải truân chuyên, không nói gì về chính trị. Ở đây, tôi mượn cách lập ý của Hoàng Phủ Ngọc Tường để diễn đạt ý của Chế Lan Viên: "con đường Chế đặt tên Thuý Kiều...".


Chú thích ảnh 1:
Hình ảnh Lá cờ Chiến thắng cắm trên nóc tòa nhà Quốc hội Đức năm 1945

Bài 2

XEM PHIM NGA VỀ PHẢ HỆ LÊNIN
Trần Xuân An

tìm trong phả hệ của Người *
gien thông minh mấy nhánh đời nhiều không
còn chính trị thời đại ông
đến thời đại cháu, cũ trong bảo tàng 

Lênin chống cả thế gian
ngoài phả hệ, sấm sét vang, tan rồi!
Marx đẻ ra Lênin thôi
Saint Simon, ông tổ Người, thật hơn! *

gien thông minh là điểm son
phả lưu chất xám, mới còn lưu tâm!
cách mạng, Lênin thét gầm
ba đời lí lịch khác tầm suy tư!

bà nội, ông ngoại Người ư? *
họ còn sống, Người bỏ tù họ không?
xem phim huyết hệ nối dòng
gạt hết, chỉ tìm gien thông minh Người

cảm thông Người quá đau đời
bảy tư năm thét, tượng Người đổ luôn
đấu tranh là luật bình thường
đấu tranh mãi, bớt bóc xương thịt đời

nếu giúp chống thực dân thôi
Người hoá thánh từ lâu rồi, xưa sau
không vô tổ quốc, đỏ màu
thông minh tâm thiện, chẳng đâu oán Người! 

phải chuyên chính đỏ đất trời
nếu không, không tưởng, nửa vời, như không?
gói Quả Đất trong cờ hồng
thoát thực dân cũ, ân tròng oán chăng!

loài người đuổi sạch xâm lăng
Liên Xô cũng đổ, công bằng có chưa
tượng Lênin một tay xưa
một tay sơn đỏ, ai vừa bảo lưu

bóc lột máu người như cừu
lí lịch nghìn nguyên thủ cưu mang vào
xâm lăng quốc kì nước nào
phả hệ nghìn nguyên thủ sao chép dày

thực tiễn, thực tiễn còn đây
Người, lãnh tụ cứu cõi này khổ đau?
hay bạo chúa với mưu sâu?
sử thế giới, phả hệ đâu sót Người!

sử thời mù mịt rối bời
vẫn còn gỡ được bao lời dối gian
bảy mươi năm Liên Xô gần
tô hồng ngọc, bôi đen than, dễ tìm!

T.X.A.
29-06 & 20-07-2020

T.X.A.
29-06-2020
………………

(*) ~ Lênin là người có dòng máu lai nhiều dân tộc (Nga, Do Thái, Trung Á, Thuỵ Điển, Đức...): Có thể đó là nguồn gốc chủ nghĩa quốc tế (vô tổ quốc) của ông (như Marx, gốc Do Thái)? 

PHIM PHẢ HỆ LÊNIN (hãng phim Nga, 2020; có tham khảo thêm các tài liệu khác):

1) Bên nội:

1.a) Ông nội: Nông nô, được địa chủ cho tự do trước ngày sa hoàng bãi bỏ chế độ nông nô (1861), trở thành thợ may, có thể kiêm thương nhân.

1.b) Bà nội: Gốc Trung Á qua Nga lâu đời, thuộc gia đình giàu có.

1.c) Cha đẻ: Giáo viên, thanh tra giáo dục, viết sách khoa học thường thức, có bậc lương tương đương thiếu tướng quân đội.

2) Bên ngoại: 

2.a) Ông ngoại, bác sĩ y khoa, gốc Do Thái, điền chủ có điền trang rộng, sở hữu cả trăm nông nô, Do Thái giáo cải đạo sang Chính thống giáo (mẹ ông ngoại Lênin là người Thuỵ Điển).

2.b) Bà ngoại: Gốc Đức, Tin Lành giáo.

2.c) Mẹ: Được giáo dục tại nhà bởi gia sư, có biết 3 ngoại ngữ, giáo viên tiểu học, nội trợ.

3) Anh em: 

Có một người anh đầu tham gia tổ chức "cách mạng" khủng bố (ám sát Nga hoàng), bị tuyên án tử hình, và một số anh chị em khác sinh sống bình thường.

~ Các vị tổ của chủ nghĩa xã hội: Saint Simon, Owen, Fourier (không tưởng), Marx (khoa học)...



Ghi chú:

Búa Liềm Sao Liên Xô

Súng đạn Liên Xô

Hệ tư tưởng Liên Xô

Hiệp định Genève 1954:
Người Việt búa-liềm-sao (Liên Xô uỷ nhiệm) kí với Pháp.
Hiệp định Paris 1973:
Người Việt búa-liềm-sao (Liên Xô uỷ nhiệm) kí với Mỹ là chính.
T.X.A.
02-07-2020

Bài 3

NHƯ ÔNG BÕ, BÀ VÚ NGÀY XƯA 

Trần Xuân An

Người làm anh bồi, chú nô, lão bộc
cho chủ tàu Pháp đến chủ Đảng Liên Xô
Bác cam nhục nhằn, chỉ vì cứu nước
như ông bõ nghèo, về dựng lại cơ đồ

Chế Lan Viên định nghĩa về dân tộc
ngầm ví Bác như Kiều, đắng quá, nhà thơ!
mạo muội, tôi viết Bác như ông bõ, bà vú
chỉ vì nước, vì dân, dù lí tưởng là mơ

(tôi nhớ nước mắt trào, thuở học trò trung học
nghe giảng Phan Châu Trinh ăn phần khách bỏ thừa
nước mắt ấy, về sau sáng ra: Người chung cơ khổ
gói mang về, là “cuồng điệt”, đã thành Bác Hồ) *

đúng hơn, từ tay trắng, Bác là thành viên Quốc tế
rồi lãnh tụ Cộng sản nước mình, một nước xác xơ
những mặc cả phải đành, từ Luận cương Thuộc địa
để được viện trợ, không thể nào khác ý hệ Liên Xô

Bác là nguyên thủ anh hùng duy nhất vậy
trong bốn nghìn năm, nên nội chiến bởi lá cờ
Bác chẳng trách Quốc gia về Triều Nguyễn
bởi Búa-Liềm-Sao, đó là cờ Liên Xô! 

nô bộc để xua Nhật, thắng Pháp, đánh bại Mỹ
thu phục cả công lao Chúa Nguyễn mở rộng cõi bờ
Bác hiểu chống Bác cũng là yêu nước
bởi Búa-Liềm-Sao, đó là cờ Liên Xô! 

chiến công Bác lẫy lừng năm châu bốn bể
nhưng nhãn mác Búa-Liềm-Sao,
        thành ra của Liên Xô!
lịch sử ghi lại, để phân giải Chiến tranh Vàng – Đỏ
Kiều chính trị, lão bộc chính trị,
        chẳng ai làm thế nữa bao giờ

Đất nước nghèo như nhà nghèo bị giặc chiếm
Bác làm lão bộc, bà vú lưu vong xa mờ
khi trở về, với Búa-Liềm-Sao, quốc kì Liên Xô đỏ
cứu cháu con, nhưng nội chiến, đều nuốt lệ trào vô

đúng hơn, từ tay trắng, Bác là thành viên Quốc tế
rồi lãnh tụ Cộng sản nước mình, một nước xác xơ
những mặc cả phải đành, từ Luận cương Thuộc địa
bi kịch lịch sử Quốc gia:
        Pháp & Thập giá với Liên Xô & Tam vô

tôi làm thơ hoà giải dân tộc thời hậu chiến
đâu phải trộn vào hiện thực cái-nên-có, ước mơ
sự thật vẫn thế: xua Nhật, thắng Pháp, đánh bại Mỹ
đổ máu xương chặn Trung Quốc,
        vẫn còn cờ Liên Xô, dù sụp đổ Liên Xô!

T.X.A.
11 & 13-07-2020
…………..

(*) Cuồng điệt: người cháu sôi sục nhiệt tình, lắm điều lo nghĩ trong lòng.
        Ở đây chỉ nói về hoàn cảnh khó khăn, cơ khổ khi lưu vong tại Pháp của Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường và Nguyễn Tất Thành. Con đường cách mạng của Nguyễn Tất Thành về sau là dựa hẳn vào Liên Xô, chủ trương bạo lực cách mạng, chứ không phải “bất bạo động”, “bất vọng ngoại”, “không gì bằng học tập” để duy tân, như Phan Châu Trinh.

Bài 4

NHỚ “LỐI THOÁT CUỐI CÙNG”
CỦA CONSTANTIN VIRGIL GHEORGHIU
Trần Xuân An

mơ đại đồng từ trái tim
tay bạo lực đã siết kìm thế gian
cái đẹp như mắt màu lam
dùng đinh khươi, bao nhiêu năm đui mù! *

cộng sản, cái đẹp thực hư
chuyên chính thật, nhẫn tâm, thù hận sâu
siết kìm cổ, khươi mắt nhau
đẹp chưa rõ, đã gây đau, chết đời!

đại đồng, cộng sản của tôi
là mơ mộng, mặc kệ người súng dao
mặt trời, mặt trăng trên cao
mặt tôi trên giấy, bút nào kềm, đinh!

đời tôi, cầm bút hết mình
chống ngoại xâm, yêu chân tình lúa khoai
khổ vì chuyên chính, khổ hoài
cờ Liên Xô vẫn bay đầy nước ta! 

T.X.A.
21-07-2020
…………….

(*) Constantin Virgil Gheorghiu (1916-1992) là một linh mục Chính thống giáo, người Rumani, đồng thời là nhà văn. Trong tác phẩm trên (dịch thoát là “Lối thoát cuối cùng” từ “La seconde chance” [Cơ hội thứ hai], 1952, bản dịch của Hằng Hà Sa và Bích Ty, Nxb. Lá Bối, 1968), có một chi tiết gây ấn tượng đến rùng mình: Nhân vật Boris thuở nhỏ thấy đôi mắt của em gái mình quá đẹp, muốn khám phá, thu phục cái đẹp ấy, bèn lấy cái đinh khươi vào mắt em gái. Thật khủng khiếp! Lần khác, Boris rong chơi, về muộn, cửa nhà đóng, không vào nhà được. Cậu bé quỳ xuống cầu nguyện Chúa, và nói: Nếu Chúa có thật, xin mở cửa cho con vào nhà. Bất ngờ, cửa bật mở sau một cú xô đập thêm. Boris vào nhà, quỳ trước ban thờ, tạ ơn Chúa. Không lâu sau đó, ba mẹ và em gái về. Boris bị đánh, bị phạt phải ngủ ngoài hiên. Cậu oán hận Chúa: Nếu Chúa biết cửa mở, con sẽ bị đánh, bị phạt, vì là một kẻ bẻ ổ khoá, sao Chúa vẫn mở cửa giúp con?!? Từ đó, cậu không cầu nguyện Chúa nữa. Đến khi biến cố riêng trong trường học xảy ra, cậu cũng đã lớn, và đã rời đi, đi theo cái đẹp là chủ nghĩa cộng sản (đẹp như đôi mắt trẻ thơ) bằng con đường chuyên chính vô sản, chủ nghĩa vô thần (như cái đinh khươi vào cái đẹp trong trẻo). Constantin Virgil Gheorghiu là nhà văn chống cộng.

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2651058451834756/
.

.
Ảnh chân dung nhà văn, linh mục România (Rumani) Constantin Virgil Gheorghiu (1916-1992).


.

DÙ SAO CŨNG MÁU THỊT CỦA BẢN THÂN,
NHẤT LÀ MÙI “CỞI TRÓI”

Nói cho rõ: Tôi từng là sinh viên lưu dung (vào đại học trước 1975), giáo viên (1978-1983); và tính từ 1975 cho đến nay (trước đó chưa tính), là người cầm bút, có danh nghĩa là nhà thơ địa phương TP.HCM. (2005), nhưng không là đoàn viên cộng sản, đảng viên cộng sản. Có điều, như mọi công dân tương tự khác, tôi sống, học tập, dạy học, cầm bút viết văn chương (thơ, tiểu thuyết, truyện ngắn...), học thuật (nghiên cứu sử học, phê bình văn học, tiểu luận...) dưới chế độ xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, do đó, khoá luận, giáo án, tác phẩm của tôi có màu sắc cộng sản. Sống, học, dạy học, viết trong sinh quyển cộng sản thì có mùi cộng sản. Lẽ thường tình và đương nhiên là như vậy. Dù sao cũng là máu thịt của bản thân rồi, nhất là mùi “Cởi trói”.

T.X.A.
20-08-2020

.

Bài 5

TÂM THẾ TRÊN VÕ ĐÀI PHÂN THÂN TỰ ĐẤU, TA ĐỠ ĐÒN THÔI, MÌNH ƠI

Trần Xuân An
.

.
bởi lí lịch ba đời nội ngoại ta là vậy
mình bảo rằng, thế cho nên ta viết thế này
hai cha con Marx và Lénine đấy
cùng huyết thống tư tưởng hay gien hình hài? 

lí lịch đối với mọi người là gốc xác thân, hiếu đễ
nhưng tư tưởng là cành lá gió trời
mình chụp cái gông lên ta: chủ nghĩa lí lịch
ta đành chịu đòn, ừ thì lí lịch, đỡ đòn thôi!

ta mở từng phiến gỗ, từng khoá sắt
cho mình thấy rằng ba đời nhà ta thế nào
ta thuần Việt, mình đem cái gông Liên Xô để chụp
thế thì Marx chẳng lẽ là cha ruột Lénine sao? 

nói thật với mình, độc đảng là độc ác
mình chẳng cho ai được quyền sống ngang mình
chính tội ác này, phải ghi vào lí lịch cá nhân, quốc sử
sử thế giới cũng ghi! Mình hỡi, muôn đời khinh!

đố mình thoát khỏi tiểu sử, quốc sử, thế giới sử
ví dụ nước Việt Nam dùng quốc kì Liên Xô thôi
từ ngày thông Bến Hải, cai trị Nam bằng cán bộ Bắc
lại dựng vài người Nam để đánh lừa cả loài người

thách mình thoát khỏi tiểu sử, quốc sử, thế giới sử
ví dụ mình kế thừa vai trò tay sai đỏ ngoại cường
Liên Xô và Trung Quốc bóc lột máu xương người Việt
mình lại tự hào học tập lỗi lầm tiền nhiệm kính thương!

mình biết đó, ta chỉ chống ngoại xâm cướp nước
chống Pháp, Nhật, Mỹ và chống Trung Quốc, Liên Xô
xâm lược không chỉ là viễn chinh bằng súng đạn
còn bằng quốc kì búa liềm sao, chủ nghĩa như kim cô *

mình biết đó, ta cũng mộng mơ đại đồng, cộng sản
ảo vọng cổ xưa, Utopia cho thế giới đỡ buồn *
trước mắt, mỗi giai cấp nên có một chính đảng
cấm bóc lột mồ hôi, chất xám, máu xương

mình đánh ta bằng lí lịch, ừ thì đỡ đòn bằng lí lịch
mặc dù thú thực, lí lịch chỉ là huyết thống xác thân
mỗi người nên tự sinh nở ra chính mình về tư tưởng
là phàm nhân, ta còn là nhà thơ, viết nhiều thể sử, văn

ta nhìn một người bằng định kiến lí lịch
nạn nhân kia rốt cục bị trói vào lí lịch kia
tốt hơn, ta nên đỡ đòn cho bao người như thế
quốc kì Liên Xô còn trùm sông núi mình kìa!

T.X.A.
trước 09:50, 22-07-2020
……………..

(*) ~ Kim cô: cái đai, cái vòng (cô) được làm bằng kim loại, bằng vàng (kim). Thường dùng theo điển tích Tôn Ngộ Không trong Tây Du kí. ~ Utopia, nhan đề một tác phẩm của Thomas More, xuất bản năm 1516, được dùng với ý nghĩa ảo vọng, ảo tưởng. Trong Utopia dĩ nhiên vẫn có những hạn chế do thời đại (thế kỉ XVI) và do tác giả như xâm lược, “khai hoá” thuộc địa…

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2651895728417695/


Bài 6

THƯA BÀN TAY ĐỎ CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN,
CHO CHÚNG TÔI SỐNG VỚI
Trần Xuân An

Karl Marx bảo chủ nghĩa xã hội như chú gà con
sẽ tự khảy vỏ trứng quan hệ sản xuất cũ
chào đời
nhưng ổ rơm là những sợi vàng ròng
xứ giàu có nhất thế giới
giàn chuồng là các nước công nghiệp cực kì tối tân
tự động hoá cực kì thần thoại
đến mức mỗi tuần công nhân lao động vài ngày

nhưng Karl Marx cũng bảo phải khởi đầu
bằng bàn tay sắt quốc hữu hoá
nâng niu bầy gà chủ nghĩa xã hội non tơ
ông khác điều đó so với tiền bối không tưởng

Lénine đốt giai đoạn
dùng bàn tay đỏ khảy vỏ trứng vàng
bất chấp phôi thai gà chưa đủ lông đủ cánh
(ôi đế quốc Nga còn lạc hậu cùng Đông Âu)
vì ông khổ đau
trước mồ hôi, bùn và máu công nông
hay bản tính ông vốn nóng nảy, dữ dội
Lénine không sống bằng bánh mì
ông sống bằng ý chí
bàn tay đỏ Lénine bóp chết dân chủ tư sản
tư sản: bọn rắn bò quanh, bò vào ổ trứng

chuyên chính vô sản
xã hội trại lính
công an trị
khủng bố, ám sát kiều Cheka mật vụ
chính là do bàn tay đỏ Lénine
bàn tay đỏ Lénine lợi dụng chiến tranh
chiến tranh đế quốc, nội chiến
chiến tranh tự cứu ở thuộc địa
để thanh lọc, xây dựng chuyên chính vô sản
sắt máu – sắt đỏ, máu đỏ
theo Lénine, phải độc tài, toàn trị
phải tước đoạt ruộng đất cho nông dân!
phải tước đoạt nhà máy cho công nhân!
không có chuyên chính vô sản với bàn tay đỏ
không thể có chủ nghĩa xã hội

bạo lực chiến tranh
bạo lực nền chuyên chính
đã khảy vỏ trứng quan hệ sản xuất cũ
ổ chưa toàn sợi vàng ròng
đã khảy vỏ trứng
rơm rạ bụi đất
quan hệ sản xuất lạc hậu
để có đàn gà non yểu chủ nghĩa xã hội
ở Liên Xô, Đông Âu, Trung Quốc, Triều Tiên, Cu Ba…

Lénine khổ đau hơn Karl Marx, Engels
trước mồ hôi, bùn và máu công nông
hay bản tính nóng nảy, dữ dội
thường diễn thuyết bằng nắm đấm đỏ
ra lệnh bằng nắm đấm đỏ
như trái tim Lénine
nên đàn gà non tơ chủ nghĩa xã hội tức tưởi chết

chỉ có một bàn tay như mọi người không sơn đỏ
góp phần nào cứu được, ở ngoài đế quốc Nga cũ
phong trào giải phóng thuộc địa
vâng, chỉ phần nào
còn chủ nghĩa xã hội sụp đổ
điều chính Lénine cũng không ngờ
giành lại độc lập dân tộc
có từ nghìn xưa
nhưng chủ nghĩa xã hội
chưa từng có bao giờ

cứu nhân loại
không thể đốt giai đoạn
bằng bàn tay đỏ chuyên chính vô sản
máu xương mấy chục triệu người
cũng không thể buộc phôi thai gà mới tượng hình
chưa đủ lông đủ cánh
chào đời theo quy luật

liệu có đàn gà nào không tranh ăn
không bôi mặt đá nhau
khi đã thật sự đàn gà cùng một mẹ?
văn minh loài người tiến hoá cứu con người
đến kỉ nguyên cực kì tối tân đại công nghiệp
máy móc tự động hoá cực kì thần thoại, thần kì
cái tiêu dùng, cái ăn thừa mứa
chính bằng đạo đức, nhân văn lí tưởng ước mơ
sẽ nhẹ nhàng tiến lên chủ nghĩa xã hội
nhìn thấy thực tiễn tuyệt vời
nước này nước kia cùng theo đó tiến lên
không ai dùng bạo lực chiến tranh cách mạng
máu me
không ai dùng thủ đoạn chính trị
máu me
trên Trái Đất này
để tiến lên chủ nghĩa xã hội

nhân loại khổ đau nhục nhằn
do thực dân tư sản bóc xương lột da
nhân loại khổ đau nhục nhã
do bành trướng chuyên chính vô sản độc tài
cho chúng tôi sống với!
thi sĩ mộng mơ về đàn gà tơ non đại đồng Utopia
nhân loại vơi đi đau khổ
mộng mơ mộng mơ
Utopia đại đồng
nghìn sau
từ nghìn xưa
cho chúng tôi sống với!
quốc kì búa liềm sao Liên Xô
vẫn đang bao trùm sông núi!

T.X.A.
24-07-2020

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2653550581585543/
.
Ảnh: Tượng Lenin tại Mỹ, 2020 – web TripAdvisor – Google search:
.

.

Bài thơ thứ 7, viết sau ngâm khúc tự sự song thất lục bát 460 câu
UTOPIA, HÒN ĐẢO KHÔNG TƯỞNG
Trần Xuân An

không hiện hữu nơi nào, ngoài cuốn sách
Utopia, bán đảo vẽ vời, đùa ngông
cũng đào kênh, thành hòn đảo chia tách
bị xâm lược, khai hoá nên công xã đại đồng

Utopia, nơi không tư hữu, giai cấp
nông thôn, thành thị luân chuyển sức người
kho sản phẩm chung, quan dân đều đồng phục
đều ăn tập thể, vàng bạc dát bô chơi

Thomas More viết đầu thế kỉ mười sáu
nên thực dân mà chính nghĩa, trong Utopia
dân bản xứ kháng cự, phải bị tiêu diệt
không phải Kh’Mer Đỏ, nhưng y Campuchia!

gạt ra những dòng về thực dân, thuộc địa
Utopia, công xã đại đồng sáng tươi
không tư hữu, không giai cấp là ảo vọng đẹp
từ không tưởng đến khoa học, Liên Xô cũng đổ rồi! 

T.X.A.
25-07-2020

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2654832104790724/
.

.


Bài thứ 8, viết sau ngâm khúc tự sự song thất lục bát 460 câu
ĐẠI ĐỒNG, UTOPIA, CỘNG SẢN –
BÀI HỌC RÚT RA TỪ LỊCH SỬ
Trần Xuân An

khát vọng loài người nghìn xưa
mọi quốc gia
mọi người đều đồng đẳng
thì để đi đến kỉ nguyên đại đồng lí tưởng
phải áp đặt bằng bạo lực chiến tranh
chuyên chính độc tài ư?

tất thảy các nước xã hội chủ nghĩa
đều khởi đầu bằng bạo lực chiến tranh
đạn bom, xương máu
duy trì bằng chuyên chính vô sản
trấn áp dân chủ, gông cùm tự do
chưa thấy chủ nghĩa xã hội thành công
Liên Xô và Đông Âu đã sụp đổ
Trung Quốc đã chạy theo kinh tế thị trường
chỉ còn lại độc tài đỏ
vậy lịch sử
vẫn đi theo quy luật muôn đời

trước mắt, nghìn năm
mỗi giai cấp có một chính đảng
(các tôn giáo chỉ như nhà thương
như hát ru
nhân từ
tránh xa chính trị)

chính đảng giai cấp công nhân
chính đảng giai cấp nông dân
chính đảng giai cấp tiểu tư hữu –
        lao động tự do – trí thức
chính đảng giai cấp tư sản
không ai có thể bóc lột, áp bức ai
vì mỗi giai cấp đều có chính đảng

khẩn thiết rõ ràng mọi hiến pháp
các chính-đảng-giai-cấp *
đấu tranh nhau trong hoà bình
cấm bóc lột, căm thù, độc ác

nhưng cho dù khẩn thiết
cũng chỉ là đề nghị thôi
nẩy sinh từ suy ngẫm sử
như một ý tưởng về khoa học chính trị
không dám là kêu đòi.

T.X.A.
28-07-2020
……………….

(*) Thực trạng xã hội cho thấy chỉ có bốn giai cấp, và tương ứng, chỉ có 4 chính-đảng-giai-cấp, không thể và không nên nhiều hơn.

Bài 9, sau ngâm khúc 460 câu
BẤT CHỢT LẠI NGẪM LÊNIN
Trần Xuân An

ông nội Người thoát phận nông nô
trước cả ngày chế độ nông nô bãi bỏ
bà nội Người quá trẻ và giàu có
cuộc chuyển hoá giai cấp tự bao giờ!
cha Người dạy học, viết sách
quan thanh tra, huân chương quý tộc
ông ngoại Người bác sĩ, chủ nô!
mẹ Người học gia sư đến ba ngoại ngữ

đều thuộc Thánh kinh
gia thế phong lưu
vẫn ám sát vua Nga
anh Người đúng tội tử hình
lí lịch phong lưu
nhưng Người đau nỗi đau thế giới
Lênin cứu đời
bằng mô thức chưa từng thành công nổi
bằng bạo lực chiến tranh
bằng xé bỏ Thánh kinh, thành lửa khói
bằng chuyên chính lạnh mình
sách cách mạng viễn tưởng, mực đỏ chói
Lênin viết trên hiện thực nóng hổi
các giai cấp phản tỉnh, quân bình

bức tranh ai vẽ Lênin
Người đứng cao hơn ngọn cờ như máu xối!
muôn đời, theo lệ thường, sử ghi công và tội
Lênin chỉ của Liên Xô, Búa liềm sao Liên Xô! 

T.X.A.
07-08-2020

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2665822673691667/


https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2656847761255825/

Bài 9, sau ngâm khúc 460 câu
BẤT CHỢT LẠI NGẪM LÊNIN
Trần Xuân An

ông nội Người thoát phận nông nô
trước cả ngày chế độ nông nô bãi bỏ
bà nội Người quá trẻ và giàu có
cuộc chuyển hoá giai cấp tự bao giờ!
cha Người dạy học, viết sách
quan thanh tra, huân chương quý tộc
ông ngoại Người bác sĩ, chủ nô!
mẹ Người học gia sư đến ba ngoại ngữ

đều thuộc Thánh kinh
gia thế phong lưu
vẫn ám sát vua Nga
anh Người đúng tội tử hình
lí lịch phong lưu
nhưng Người đau nỗi đau thế giới
Lênin cứu đời
bằng mô thức chưa từng thành công nổi
bằng bạo lực chiến tranh
bằng xé bỏ Thánh kinh, thành lửa khói
bằng chuyên chính lạnh mình
sách cách mạng viễn tưởng, mực đỏ chói
Lênin viết trên hiện thực nóng hổi
các giai cấp phản tỉnh, quân bình

bức tranh ai vẽ Lênin
Người đứng cao hơn ngọn cờ như máu xối!
muôn đời, theo lệ thường, sử ghi công và tội
Lênin chỉ của Liên Xô, Búa liềm sao Liên Xô! 

T.X.A.
07-08-2020

ĐỂ HOÀ GIẢI DÂN TỘC, TRẦN XUÂN AN PHẢI SUY NGẪM LỊCH SỬ VÀ CÓ VÀI ĐỀ XUẤT CHÍNH TRỊ. TUY VẬY, TRẦN XUÂN AN CHỈ LÀ MỘT NHÀ THƠ TP.HCM. (BỊ HẠN CHẾ BẰNG ĐỊNH NGỮ CHỈ ĐỊA PHƯƠNG), VIẾT TIỂU THUYẾT, PHÊ BÌNH VĂN CHƯƠNG, NGHIÊN CỨU SỬ… TRẦN XUÂN AN KHÔNG HOẠT ĐỘNG CHÍNH TRỊ. MONG ĐỪNG NGỘ NHẬN.

29-07-2020

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2657722384501696/



Bài 10 sau ngâm khúc 460 câu

LÍ LỊCH CÁC LÃNH TỤ
GHÉP ẢNH CHUNG VỚI LÊNIN
Trần Xuân An

dòng nội và dòng ngoại đều giáo sĩ
cha luật sư, bên mẹ chủ hãng Philips lừng danh
đó là Marx, còn Engels sinh ra từ tư sản dệt
chỉ Stalin gốc thợ giày, học làm linh mục chưa thành

từ bần nông, cha Mao Trạch Đông giàu ruộng đất
Mao cũng theo mẹ vào chùa, Phật tử một thời
trước khi đỏ, họ đều vàng, dù Nga Âu, Tàu Á
đó là những vị trước và sau Lênin, đỏ rực Đất và Trời

đỏ rực Đất, không còn tư sản, chủ đất
đỏ rực Trời, không còn Thượng đế, Thánh Ala
các lãnh tụ cũng xuất thân từ Trời và Đất
ai cũng sinh ra từ biện chứng cõi người ta!

cách mạng, phải căm thù tôn giáo, địa chủ và tư sản
thù ý hệ, giai cấp xuất thân, các lãnh tụ thù sâu
quyết tuyên truyền căm thù, để căm thù thành bạo lực
trong lịch sử, chưa ai tuyên ngôn thù hận thế đâu

căm thù ý hệ, giai cấp xuất thân là bất kính và bất hiếu
vô tổ quốc, nên chỉ trung với Đảng Vô sản toàn cầu
đã tam vô, đâu còn chủ nghĩa lí lịch
nhưng đấu tranh giai cấp, giai cấp lại là cái gốc, cái túi, cái đầu! 

thuở bị bóc lột tận xương, nguyên bản Quốc tế ca quá “tả”
Marx đọc, Engels, Lenin hát cho công nhân, máu rực bình minh
tư sản trúng thương bởi từng nốt như từng quả đạn
cực tả ấy khiến chủ nghĩa tư bản đã tự sửa mình

Búa liềm là công nông, Sao dẫn đường là chủ nghĩa
Chiến tranh Lạnh đã làm nhân loại tự vấn, tỉnh người
kính cảm ơn các lãnh tụ, ai thuộc về nước nấy
ngự chi trên quốc kì! Sách trong thư viện, đủ rồi!

bây giờ tôi mới hiểu vì sao Bác Hồ khiêm tốn
xuất thân từ trí thức, tự học suốt đời
vẫn bảo mình không đóng góp gì vào hệ tư tưởng
Bác chỉ cần viện trợ đánh Pháp, rồi thành ra vậy thôi

con đường đỏ thắng bằng máu xương rất thật
cũng thắng bằng ảo vọng xô viết, sụp đổ từ lâu
nghĩ về “Luận cương”, chuyên chính, lí lịch… *
thơ chỉ phân giải cho cõi đời vơi đau.

T.X.A.
10 & 11-08-2020

………………..

(*) Thường gọi tắt là “Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa” của Lenin, 1920.

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2668591990081402/



Trình bày khác:

Bài 10 sau ngâm khúc
LÍ LỊCH CÁC LÃNH TỤ
GHÉP ẢNH CHUNG VỚI LÊNIN
Trần Xuân An

dòng nội và dòng ngoại
         đều giáo sĩ
cha luật sư,
         bên mẹ chủ hãng Philips lừng danh
đó là Marx,
         còn Engels sinh ra từ tư sản dệt
chỉ Stalin gốc thợ giày,
         học làm linh mục chưa thành

từ bần nông,
         cha Mao Trạch Đông giàu ruộng đất
Mao cũng theo mẹ vào chùa,
         Phật tử một thời
trước khi đỏ, họ đều vàng,
         dù Nga Âu, Tàu Á
đó là những vị trước và sau Lênin,
         đỏ rực Đất và Trời

đỏ rực Đất,
         không còn tư sản, chủ đất
đỏ rực Trời,
         không còn Thượng đế, Thánh Ala
các lãnh tụ
         cũng xuất thân từ Trời và Đất
ai cũng sinh ra
         từ biện chứng cõi người ta!

cách mạng,
         phải căm thù
         tôn giáo, địa chủ và tư sản
thù ý hệ, giai cấp xuất thân,
         các lãnh tụ thù sâu
quyết tuyên truyền căm thù,
         để căm thù thành bạo lực
trong lịch sử,
         chưa ai tuyên ngôn thù hận thế đâu

căm thù ý hệ, giai cấp xuất thân
         là bất kính và bất hiếu
vô tổ quốc,
         nên chỉ trung
         với Đảng Vô sản toàn cầu
đã tam vô,
         đâu còn chủ nghĩa lí lịch
nhưng đấu tranh giai cấp,
         giai cấp lại là
         cái gốc, cái túi, cái đầu! 

thuở bị bóc lột tận xương,
         nguyên bản Quốc tế ca quá “tả”
Marx đọc,
         Engels, Lenin hát cho công nhân,
         máu rực bình minh
tư sản trúng thương
         bởi từng nốt như từng quả đạn
cực tả ấy
         khiến chủ nghĩa tư bản
         đã tự sửa mình

Búa liềm là công nông,
         Sao dẫn đường là chủ nghĩa
Chiến tranh Lạnh
         đã làm nhân loại tự vấn, tỉnh người
kính cảm ơn các lãnh tụ,
         ai thuộc về nước nấy
ngự chi trên quốc kì!
         Sách trong thư viện, đủ rồi!

bây giờ tôi mới hiểu
         vì sao Bác Hồ khiêm tốn
xuất thân từ trí thức,
         tự học suốt đời
vẫn bảo mình
         không đóng góp gì
         vào hệ tư tưởng
Bác chỉ cần viện trợ đánh Pháp,
         rồi thành ra vậy thôi

con đường đỏ
         thắng bằng máu xương rất thật
cũng thắng bằng ảo vọng xô viết,
         sụp đổ từ lâu
nghĩ về “Luận cương”,
         chuyên chính, lí lịch…*
thơ chỉ phân giải
         cho cõi đời vơi đau.

T.X.A.
10 & 11-08-2020

………………..

(*) Thường gọi tắt là “Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa” của Lenin, 1920.


.

Bài 11

HƯƠNG LINH
Trần Xuân An

hương thắp, trầm tư bàng bạc gió
cổ nghìn xưa, mãi mới nghìn sau
bao đời tín niệm, tâm nhìn rõ
chết để tiếng, hồn không mất đâu

thuần khiết nến hương, hoang lạnh cháy
lẽ nào xong một kiếp, hư vô?
niềm tin hương ấm cứu trần thế 
vơi tội ác nghìn xưa đến giờ

tôn giáo đều chung nguyên lí ấy:
hương linh, còn Chúa, Phật: người thầy
đạo Gia tiên Quốc tổ đều thế
hương thắp, hồn dân Hồn Nước này

Chúa, Phật là người, đều cát bụi
Vua Hùng cát bụi mấy nghìn năm
đều hương linh vĩnh hằng gần gũi
như mọi phàm nhân hương quyện trầm.

T.X.A.
24-08-2020

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2681349315472336/
.
Tấm ảnh chữ như viết bằng phấn trắng trên bảng đen:
.

.

Bài 12 sau ngâm khúc
CHÚA NHẬT, CHỦ NHẬT
Trần Xuân An

~~ tặng bạn Vương Trung Hiếu, người vừa mới viết thêm về đề tài Chúa nhật này, đề tài mà tôi đã viết thành khảo luận từ năm 2006 và đã đăng trên tạp chí điện tử giaodiem. com, ngay sau khi viết ~~

Chúa nhật, chỉ của giáo đường
một thời, đặt tên ngày quá lạm
đã thành chủ nhật: ngày riêng mình, tự mình
chủ nhật là ngày cuối tuần, thứ tám

còn thứ nhất, thứ cả ở đâu? 

không có, nhưng bàng bạc cả tuần, tri cảm
xem như tứ bất lập, như anh hai là anh đầu *
chủ nhật là ngày riêng tư, yêu đương tươi thắm
gia đình, đầm ấm, bạn bè, bên nhau

Chúa nhật, vết tích áp đặt, ngẫm sử mà đau.

T.X.A.
26-08-2020
……………..

(*) Nhà Nguyễn không lập hoàng hậu, thái tử, trạng nguyên, tể tướng; tập quán Nam bộ không lập con cả, nên con thứ nhất (con đầu) thành con thứ hai.
Xem thêm bài khảo luận cùng đề tài tôi đã viết, đã đăng, 2006:
http://www.tranxuanan-writer.net/Home/danh-muc-tac-pham-txa/tieu-luan-1/bai20
&
http://www.tranxuanan-writer.net/Home/danh-muc-tac-pham-txa/tieu-luan-1/bai21

Năm 1996, tôi đã viết, và 1998, đã xuất bản sách giấy “Quê nhà yêu dấu” (Nxb. Văn Nghệ TP.HCM., 1998):
“… sáng sớm
nắng hôm nay hồng tươi
màu tờ lịch đỏ
         pha với màu hồng quả trứng
         soi vào mặt trời
một ý tưởng tinh nghịch nhảy nhót
như hoa nắng tung rơi trên đất
sao không gọi thứ hai là thứ nhất?
sao không gọi chủ nhật là thứ bảy?…”.

Năm 1999, ở tiểu thuyết “Có một nơi lá mãi xanh” (Nxb. HNV.), tôi cũng đề cập ý tưởng này ở một vài dòng chữ:
“… Nếu ngày thứ hai trong tuần sẽ gọi là ngày thứ nhất, hôm nay là thứ bảy, ngày nghỉ cuối tuần. Sáng chủ nhật này Điệp không biết đi đâu…”.

.
https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2683656565241611/

Theo đúng tinh thần LIÊM KHIẾT CỦA NGƯỜI CẦM BÚT, khi viết về một đề tài mà đã có người viết trước rồi, và dĩ nhiên người viết sau phải có ý tưởng mới mới viết thêm, thì cũng phải có LỊCH SỬ ĐỀ TÀI. Nói giản dị là phải chú thích rõ, đề tài đó ai đã viết trước.

Bài 13 sau ngâm khúc – Hoà giải dân tộc
MỒ HÔI XANH TRONG MỌI ĐỜI TRE
Trần Xuân An

~~ “lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
(thơ cổ) ~~

gia đình ba mạ tôi chỉ như khóm tre, không phải là trúc chậu ~
chịu nắng mưa lịch sử mênh mông ~
gió bão vặn mồ hôi xanh, góp xanh sông Nhùng nhỏ ~
đổ vào Thạch Hãn, đá ngăn nguồn lũ,
                 thành mồ hôi đá ròng ròng 

nối vào Bến Hải, ngọt ngào mà mặn cay biển lệ ~
khóm tre thôi, nhưng cỏ cây nào cũng in vết sử núi sông ~
Khối chiến thắng cũng sử, Khối chiến bại cũng sử ~
người Việt Nam nào cũng tre xanh,
                 mồ hôi xanh thành chữ thành dòng.

T.X.A.
08:12-09:15, 02-09-2020

Trình bày khác:
Bài 13 sau ngâm khúc
MỒ HÔI XANH TRONG MỌI ĐỜI TRE
Trần Xuân An

~~ “lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
(thơ cổ) ~~

gia đình ba mạ tôi
chỉ như khóm tre
không phải là trúc chậu ~
chịu nắng mưa lịch sử
mênh mông ~
gió bão vặn mồ hôi xanh,
góp xanh sông Nhùng nhỏ ~
đổ vào Thạch Hãn,
đá ngăn nguồn lũ,
thành mồ hôi đá ròng ròng 

nối vào Bến Hải,
ngọt ngào
mà mặn cay biển lệ ~
khóm tre thôi,
nhưng cỏ cây nào
cũng in vết sử núi sông ~
Khối chiến thắng cũng sử,
Khối chiến bại cũng sử ~
người Việt Nam nào
cũng tre xanh,
mồ hôi xanh
thành chữ thành dòng.

T.X.A.
08:12-09:15, 02-09-2020

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2692405944366673/

QUỐC PHỤC VIỆT NAM

Quốc phục Việt Nam rất đẹp, cả nữ phục lẫn nam phục.

Mấy tấm ảnh trên báo chí, các thành viên FB chia sẻ sáng nay, cho thấy trình độ may mặc và chọn lựa màu sắc ở Huế đã rất thẩm mĩ.
Về mặt bảo tồn, phát huy văn hoá dân tộc, đóng góp nét đặc sắc vào văn hoá thế giới, Huế đã xứng danh là kinh đô một thuở, là trung tâm văn hoá Miền Trung và cả nước hiện nay.

Về mặt tiện lợi và phù hợp với thời đại 4.0, hẳn quốc phục không cản trở gì. Ít nhất, nó mát mẻ, thoải mái cho người mặc hơn là veston.

Veston có tính quốc tế, nhưng quốc tế chỉ làm nghèo nhân loại, nếu rặt veston, bỏ mất quốc phục của mỗi quốc gia, dân tộc.

Áo dài nam, áo dài nữ, khăn đóng, khăn vành Việt Nam là một di sản nhưng đang thuộc về hiện tại và tương lai của văn hoá dân tộc, góp vào sự phong phú của văn hoá nhân loại.

Học theo quốc tế mà đánh mất đặc sắc của mình là vong bản, chúng ta dần dà không còn gì để tự hào về bản sắc riêng, độc đáo. Dĩ nhiên, chúng ta không nệ cổ.

Xin hoan nghênh quốc phục Việt Nam.

T.X.A.
09-09-2020

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2697197290554205/

Ảnh: Quốc phục ở Huế, 9-2020 – Google search

VIẾT LỜI BÀN Ở FB BÙI CHÍ VINH NHÂN VIỆC ANH PHÊ PHÁN CHỦ NGHĨA LÍ LỊCH

Chế độ chính trị hiện hành trên đất nước của chúng ta được thành lập bởi chiến công góp phần đuổi phát xít Nhật (1945), đánh bại thực dân Pháp (1954), và vì đứng hẳn vào Khối Liên Xô – Trung Quốc nên đụng đầu với Khối “Thế giới tự do” từ 1945-1949, mà đứng đầu là Mỹ. Chế độ này gặt hái thêm một chiến công thắng Mỹ (1973, 1975) nhưng rồi lại đụng đầu với nước được Liên Xô uỷ nhiệm, trung chuyển viện trợ, đó là Trung Quốc (1975, 1979), để hoàn toàn lệ thuộc Liên Xô.

Chế độ chính trị hiện hành vẫn có nhiều chiến công lớn chống ngoại xâm, mặc dù nhờ vào Khối Cộng sản. Do đó cũng có nhiều mặt phi nghĩa, có nhiều lực lượng thù địch, từng dẫn đến nội chiến, chia cắt đất nước.

Ngày nay, không ai có quyền chống chế độ chính trị hiện hành, nhưng có quyền phê phán những hạn chế phi nghĩa.

T.X.A.
05-09-2020

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2693585894248678/

TINH THẦN TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP 02-09-1945

Đúng tinh thần TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP do Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc ngày 02-09-1945 là thế nào? Trong đó, có hai câu: “Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn”, chứng tỏ đó là Tuyên ngôn độc lập theo chính thể Dân chủ Cộng hoà, chứ không phải Chuyên chính Cộng sản. Lúc bấy giờ lá cờ Búa Liềm cũng được giấu đi (giải thể Đảng Cộng sản Đông Dương, 11-11-1945), chỉ còn là Việt Minh (Việt Nam độc lập đồng minh hội), để tranh thủ các thành phần đối lập trong nước và Quốc dân đảng Trung Hoa, nhất là để tranh thủ Mỹ, mặc dù Mỹ đã biết rõ Hồ Chí Minh là cộng sản. Nhưng rồi đến 1949, Trung Cộng thắng lợi, cờ Búa Liềm Sao ở nước ta lại phất lên, dựa vào Xô, Trung chống Pháp, Mỹ, đứng hẳn vào Chiến tranh Lạnh.

T.X.A.
01-09-2020

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2690051427935458/

DÙ SAO CŨNG MÁU THỊT CỦA BẢN THÂN,
NHẤT LÀ MÙI “CỞI TRÓI”

Nói cho rõ: Tôi từng là sinh viên lưu dung (vào đại học trước 1975), giáo viên (1978-1983); và tính từ 1975 cho đến nay (trước đó chưa tính), là người cầm bút, có danh nghĩa là nhà thơ địa phương TP.HCM. (2005), nhưng không là đoàn viên cộng sản, đảng viên cộng sản. Có điều, như mọi công dân tương tự khác, tôi sống, học tập, dạy học, cầm bút viết văn chương (thơ, tiểu thuyết, truyện ngắn…), học thuật (nghiên cứu sử học, phê bình văn học, tiểu luận…) dưới chế độ xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, do đó, khoá luận, giáo án, tác phẩm của tôi có màu sắc cộng sản. Sống, học, dạy học, viết trong sinh quyển cộng sản thì có mùi cộng sản. Lẽ thường tình và đương nhiên là như vậy. Dù sao cũng là máu thịt của bản thân rồi, nhất là mùi “Cởi trói”.

T.X.A.
20-08-2020 

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2678425872431347/

Bài 14 sau ngâm khúc – Hoà giải dân tộc
(ĐÃ VIẾT LẠI, KHÁC BẢN TRƯỚC)
TANG CHẾ RUỘT THỊT
CỦA MỘT CỤ ÔNG THỜI BOM ĐẠN
Trần Xuân An

1
ít năm, sau ngày Tuyên ngôn Độc lập
cuộc chiến tranh Đỏ – Vàng
mẹ ông bị giết bởi đạn giặc Pháp
máy bay bủa trời, lê-dương lùng đất! Nát tan!

suy tư về phiên bản quốc kì Liên Xô
ông rời Việt Minh, nuốt cay ngậm đắng
về với cờ vàng Quốc gia, cờ triều Nguyễn
(ơn Chúa Nguyễn mở rộng cõi bờ)

quốc kì vàng Quốc gia Việt Nam
không giống cờ thực dân, phát xít
ông về với “Thế giới tự do”
thời thực dân tàn, giặc Pháp sẽ phải cút! 

ít năm, sau ngày núi sông thống nhất
cuộc chiến tranh đồng chí Đỏ láng giềng
con trai ông, trong trại sĩ quan Vàng cải tạo
máu tràn biên giới Việt – Miên

gậy gộc chung chiến tuyến, bộ đội, đồng bào
con trai ông chết vì pháo kích
bởi quân Kh’Mer máu cuồng mao-ít
xương cốt chẳng biết tìm đâu!

cuộc chiến 30 năm, rồi chiến tranh biên giới
ruột thịt ông chỉ chết hai người
bởi đạn giặc Pháp và Kh’Mer Đỏ
(đứa con trai khác, chết vì sóng dữ biển khơi)

2
ông là thiếu tá bảo an, quân trấn
thời Mỹ – Nga, hai Khối ngoại xâm, giao tranh
chọn lựa con đường biết ơn Chúa Nguyễn
nửa đường nửa đoạn không thành

trước ngày núi sông thống nhất, hai mốt năm
con cháu ông học sử chống Pháp, đuổi Nhật
Miền Nam bừng sáng Việt Nam
(không phải không còn sai lạc)

học sử mất nước gần trăm năm ấy
Miền Nam (dải đất thuở Đàng Trong)
trả mối nhục phải dựa vào lũ giặc
rõ ràng sử xanh, sáng tỏ ra sách lược, nỗi lòng 

thời gian đã qua
cũng là ruột thịt
hoài niệm thời dựa giặc để đuổi giặc
là khói hương 

suốt đời ông tự hào mình không sùng bái
lãnh tụ ngoại quốc, như Mác Lê Xta Mao
từ cuốn sử ở nhà ông vẫn sáng ảnh Bác
giũ ngoại cường! Người thắng Pháp, khung đặt trên cao

ông là dân đen bình yên
sau ngày núi sông thống nhất
máy bay đoàn tụ đưa ông rời xa Tổ quốc
vầng trán trĩu nặng buồn phiền

tuổi đời đã qua cũng là ruột thịt
hồi ức, lòng không đối phương
Chiến tranh Lạnh, Hàn Triều, Đông Tây Đức
và nỗi nhớ Việt Nam hậu chiến là khói hương 

suốt đời ông kiên tâm thờ cúng
Quốc tổ gia tiên
đau nỗi đau: Thập giá áp đặt trên nấm mộ
mộ không phải đất Tổ quốc thiêng liêng

trong tang chế chính mình
xác ông rơi hoài nước mắt
cách nửa vòng Trái Đất
nghe tiếng thở dài huyệt sâu

3
từ bao giờ, trầm tư thành thật
trầm tư sâu, một lịch sử những nẻo đường
mấy thế hệ xa gần đã khuất
tâm trí chúng ta đổi mới, sang chương

thế hệ chúng ta
đã khác
con đường Đỏ, nhìn quanh, muôn phương
cũng tự đổi khác 

hơn ba mươi năm trường, tang chế Liên Xô
văn sử Đỏ, với nghìn nhà Đỏ, là ruột thịt
lời ai điếu thời sách báo tuyên truyền tự chết
Nguyễn Minh Châu viết chẳng bất ngờ!

tác phẩm tôi, tôi không tang chế
viết yêu thương, để đất trời tốt nắng tươi mưa
viết chiến tranh, để hoà giải, không thù hận
tôi cũng khát khao Đổi mới, khác xưa.

T.X.A.
09-09-2020 & 13-09-2020

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2696962107244390/
.

Bài 14 (phác thảo) sau ngâm khúc – Hoà giải dân tộc
TANG CHẾ RUỘT THỊT
CỦA MỘT CỤ ÔNG THỜI BOM ĐẠN
Trần Xuân An

ít năm, sau Tuyên ngôn Độc lập
cuộc chiến tranh Đỏ – Vàng
mẹ ông bị giết bởi đạn giặc Pháp
chúng bủa trời lùng đất!

suy tư về phiên bản quốc kì Liên Xô
ngậm đắng nuốt cay
ông rời Việt Minh
về với cờ vàng Quốc gia
cờ triều Nguyễn
(ơn Chúa Nguyễn mở rộng cõi bờ)
không giống cờ thực dân, phát xít
ông về với “Thế giới tự do”
giặc Pháp sẽ phải cút! 

ít năm, sau núi sông thống nhất
cuộc chiến tranh đồng chí Đỏ láng giềng
con trai ông
trong trại sĩ quan Vàng cải tạo
biên giới Việt – Miên
chỉ cây gậy cũng chung chiến tuyến
với bộ đội đồng bào
con trai ông chết vì pháo kích
bởi quân Kh’Mer cuồng máu mao-ít
xương cốt chẳng biết tìm đâu!

cuộc chiến 30 năm
rồi chiến tranh biên giới
ruột thịt ông chỉ chết hai người
bởi đạn giặc Pháp và Kh’Mer Đỏ
(một đứa con trai khác
chết vì sóng dữ biển khơi)

ông là thiếu tá bảo an, quân trấn
sống trong thời hai Khối ngoại xâm
chọn lựa con đường biết ơn Chúa Nguyễn
nửa đường nửa đoạn không thành

trước ngày núi sông thống nhất
con cháu ông vẫn học sử chống Pháp
vẫn học sử chống Nhật
Miền Nam bừng sáng Việt Nam
(không phải không còn sai lạc)
học sử mất nước gần trăm năm
Miền Nam
trả mối nhục phải dựa vào lũ giặc
rõ ràng sử xanh

thời gian đã qua cũng là ruột thịt
hoài niệm là khói hương 

suốt đời ông tự hào
mình không tôn thờ
lãnh tụ ngoại quốc Mác Lê Xta Mao
sử ở nhà ông vẫn sáng ảnh Bác Hồ
chân dung Người thắng Pháp
rồi sáng lên trên vách 

ông là dân đen bình yên
sau ngày núi sông thống nhất
máy bay đưa ông rời xa Tổ quốc
vầng trán trĩu nặng buồn phiền

tuổi đời đã qua cũng là ruột thịt
hồi ức là khói hương 

suốt đời kiên tâm thờ cúng
Quốc tổ gia tiên
ông chỉ đau một nỗi đau
Thập giá
áp đặt trên nấm mộ

tang chế chính mình
xác ông rơi hoài nước mắt
cách nửa vòng Trái Đất
nghe tiếng thở dài huyệt sâu

từ bao giờ, trầm tư
trầm tư thật sâu
mấy thế hệ gần xa đã khuất
tâm trí chúng ta đổi mới, sang chương
thế hệ chúng ta đã khác
con đường Đỏ cũng khác
hơn ba mươi năm trường!
văn sử Đỏ, với nghìn nhà Đỏ, là ruột thịt
tang chế Liên Xô
và lời ai điếu
Nguyễn Minh Châu viết chẳng bất ngờ!
không tang chế tác phẩm mình
tôi cũng khát khao Đổi mới, khác xưa.

T.X.A.
09-09-2020

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2696962107244390/
.

.

Bài 16 sau ngâm khúc hoà giải dân tộc

SẮC LÍ LỊCH THÀNH THUỐC TRỊ BỆNH
Trần Xuân An

mấy trang lí lịch làm thang thuốc
nắng sắc cho trời đất, đất trời
xưa Nguyễn Ánh thôi thù Nguyễn Nghiễm *
nay Miền Nam bị trảm ba đời! 

tưởng sông Bến Hải như Gianh ấy
ngày thống nhất, cho thói tệ qua
nhưng tệ bốn lăm năm vẫn tệ
tru di ai chống Tàu, xua Nga! *

“tài cao phận thấp, chí khí uất
giang hồ mê chơi, quên quê hương”
 *
nhớ phận Tản Đà là thiên mệnh
người giải phóng nay là tai ương!

chút tâm thi sĩ đành hèn mọn
truy lại thân nhân, giai cấp người
lí lịch Mác, Lê – thuốc trị bệnh
chữa lành, chủ nghĩa tru di vơi

thuốc ư? Hai Khối đều xâm lược
Bắc thắng nắm quyền sinh sát Nam
quyền lợi và nô lệ khắc não
quốc kì Đế quốc Đỏ, nhìn lầm!

Miền Nam là đất Đàng Trong cũ
(mở cõi Phú Yên đến Cà Mau)
năm thế kỉ mồ hôi, nước mắt
nay cờ ngoại, kẻ Bắc đè đầu!

bút phê lí lịch lẽ đâu “nguỵ”?
khi Búa liềm Sao của ngoại cường!
độc lập, nhìn quanh, đâu thuộc Đỏ
chuẩn dân tộc giải hoà, yêu thương

dù sao, thi sĩ viết văn, sử
thuộc hội nhà văn hợp pháp đây
(họ muốn khai trừ, trao quyết định)
từ lâu lí lịch đã phơi dày

trăm người lí lịch bolshevik *
vẫn viết bao bài trung thực thay
đâu chỉ Miền Nam đối địch cũ
thẳng văn đắng khiến lỗ tai cay!

tru di lí lịch, nhân quyền chết
ba đoá đỏ tươi thành đỏ buồn
bốn đoá vàng, lam, càng héo rũ
sắc thang lí lịch, tưới bình xương! *

sắc thang lí lịch cho dân tộc
(chống ngoại xâm hai Khối, khác đường)
tươi đỏ vàng lam, ngời sọ trắng *
xé tranh hoà giải, độc tài cuồng! 

thật ra, suốt kiếp bản thân trắng
luyện mật, vàng, lam hoa, đỏ hoa
Bắc giết ba đời, Nam giãy chết
vô tư ghi sử bằng thơ ca

giới làm chính trị duy bạo lực
chỉ sợ sử trong dân trí nay:
những phổ biến như nạn lí lịch… *
chữa lành chủ nghĩa tru di đây

vua xưa ban chiếu cầu lời thẳng
để sửa mình và triều đại mình
viết thẳng là soi tâm, trị bệnh
cả tru di, lẫn cờ Lenin… 

T.X.A.
12:12-13:25, 22-09-2020
……………

(*) ~ Nguyễn Nghiễm (thân phụ Nguyễn Du) dẫn quân tấn công Phú Xuân, 1774-1775, khiến Chúa Nguyễn bôn tẩu, và phong trào Tây Sơn thừa dịp, đã nổi lên, càng phát triển mạnh. ~ Trước 30-04-1975, tôi chỉ là học sinh, sinh viên đang học năm thứ nhất, không can dự gì đến chính quyền, đảng phái dưới chế độ cũ, nhưng nghe thấy đài phát thanh thường xuyên lặp đi lặp lại cụm từ “tay sai của quan thầy Nga Sô, Trung Cộng” nhằm “tố cáo” đối phương Bắc Việt. Điều này người Miền Nam nào thời đó cũng biết. Người Miền Bắc cùng thời nếu có lén nghe các đài phát thanh Miền Nam hẳn cũng rõ. ~ Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu (1889-1939), bài “Thăm mả cũ bên đường”. ~ Bolshevik, có nghĩa là đa số. Đảng Cộng sản bolshevik (viết tắt là [b]) Nga, nguyên là Đảng Công nhân dân chủ xã hội (b) Nga, là đảng của V.I. Lenin. Ở nước ta, từ “bôn” (“bôn-sê-vích”) thường dùng để chỉ các đảng viên cộng sản theo Lenin. ~ Vui lòng xem nội dung giải mã biểu tượng Chiến tranh Đỏ – Vàng (1945-1954-1975) này của tác giả ở nhiều bài khác: Đỏ chống Nhật, Pháp, Mỹ; Vàng chống Liên Xô, Trung Quốc cộng sản; Lam (đình, chùa…) chống TCG. Rôma (Hội Thừa sai hải ngoại tại Paris), chủ nghĩa vô thần Marx-Lenin. ~ Nhân dân xưa cũng như nay ghi nhận sai lệch về chuyện cá nhân vua này, quan nọ, tổng bí thư ấy, cán bộ kia (người có chức quyền càng cao, dân càng ít biết), nhưng ghi nhận rất đúng những chủ trương, chính sách thực thi rộng khắp (dân trực tiếp thi hành, nếm trải): a) như lệnh thay đổi trang phục; động binh; công điền, tư điền và định mức hạn điền… ngày xưa; b) như đưa dân đi khai hoang, lập vùng "kinh tế mới"; đổi tiền; cải cách ruộng đất; hợp tác hoá mọi ngành nghề; cải tạo tư bản tư doanh lớn, cải tạo công thương nghiệp vừa và nhỏ; chủ nghĩa lí lịch; thuyết phục và cưỡng chế về tôn giáo, tín ngưỡng; văn hoá – tư tưởng có tính thù hằn bôi đen… thời nay.

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/2709294679344466/

vua xưa ban chiếu cầu lời thẳng
để sửa mình và triều đại mình
viết thẳng là soi tâm, trị bệnh
cả tru di, lẫn cờ Lenin…


Bài cũ

Tập thơ 17 + bài 14
THOÁT CHIẾC CẦU Ý HỆ
LỊCH SỬ
Trần Xuân An


.
mình can chi thời ấy
mà hoà giải bão bùng!

bao lần đã khép chặt
bìa bản thảo cứ bung

mười bốn bài viết tiếp
chữ nối dòng rưng rưng

thấy cầu Chiến Tranh Lạnh
giữa ngàn năm muôn trùng

tập thơ này vẫn nhỏ
máu xương thì vô cùng!

trót sinh trong thời ấy
không cách nào quay lưng!

phơi trải cầu Ý Hệ
mong đời thôi lao lung.

T.X.A.
trước 17:01, 31-07-2017 HB17
.
Ảnh: T.X.A. tại Cầu Hiền Lương, Vĩ tuyến 17, ngày 18-03-2017 (photo: Thuận Thư Pháp).
.

Comments